Tiếng chim lách tách ngoài cửa sổ.
Ánh nắng nghiêng qua khe rèm, vắt lên bộ ghế ăn sáng một vệt vàng nhạt. Nam dậy trước, bước xuống bếp. Anh không pha cà phê như mọi ngày. Hôm nay, anh lấy trứng, lấy bánh mì, làm bữa sáng đơn giản.
Cái cảm giác lạ lẫm khi chính tay mình chuẩn bị cho hai người… lại khiến lòng Nam nhẹ đi rất nhiều.
Hương thức dậy sau đó. Cô mặc bộ váy ngủ đơn giản, gọn gàng. Bước xuống bếp, thấy anh đang cắm cúi trước chảo trứng ốp la. Cô không nói gì ngay. Chỉ đứng nhìn anh một lúc lâu ánh nhìn vừa biết ơn, vừa buồn bã, vừa yên lòng.
Nam quay lại, hơi cười:
– Nam: Ngồi đi. Hôm nay anh nấu…
Hương kéo ghế ngồi xuống. Không khí rất nhẹ. Không ai nhắc đến Dũng. Không ai nhắc đến đêm qua. Không ai cần hỏi thêm điều gì nữa.
– Hương: Anh ngủ được không? – Hương hỏi, giọng mềm.
Nam lắc đầu, nhưng không vẻ gì là oán thán:
– Nam: Không nhiều. Nhưng sáng nay thấy dễ thở hơn…
Họ cùng ăn. Bánh mì chấm lòng đỏ trứng. Ly sữa đậu nành còn hơi ấm. Không ai nói về những chuyện vừa qua như thể đã đóng lại từ tối qua, gói gọn trong một lời xin lỗi và một lời hứa. Chỉ còn lại… ngày hôm nay.
– Hương: Anh định trưa nay ăn gì? – Hương hỏi, như thể mọi thứ trở lại bình thường.
Nam cười nhẹ:
– Nam: Anh ăn ở công trình. Chiều về sớm. Muốn về sớm… vì hôm nay, anh nhớ nhà…
Hương cúi đầu, không giấu được vẻ mềm lòng.
Cảnh kết sáng ấy rất đơn giản. Nam dọn chén bát, Hương lau bàn. Hai người đi ngang nhau trong bếp, chạm nhẹ tay một cái. Không còn e ngại, không còn cảm giác xa cách. Chỉ là… vẫn còn ở đây, cùng nhau.
Và đó đã là câu trả lời tốt nhất cho tất cả. poker
Chiều hôm đó.
Nam về sớm thật, như đã hứa.
Khoảng 4 giờ rưỡi, nắng ngoài ban công vẫn còn sót lại chút vàng dịu, đủ để không làm người ta thấy mệt mỏi. Anh mở cửa bước vào nhà, Hương đang tưới mấy chậu cây nhỏ. Tiếng nước từ chiếc bình tưới rơi tí tách xuống đất, rất khẽ, rất bình yên.
– Nam: Đi dạo không? – Nam hỏi, nhẹ như hỏi một thói quen cũ.
Hương quay lại, khẽ mỉm cười:
– Hương: Ừ…
Con đường nhỏ quanh khu nhà vắng người. Hai hàng cây vẫn đứng yên như mọi ngày, chỉ khác là hôm nay… có họ. Không ai nói gì vội. Họ đi song song, bước chậm. Đôi khi Nam cúi xuống đá nhẹ một chiếc lá rơi. Đôi khi Hương nghiêng đầu nhìn những nhành hoa cỏ ven đường.
– Nam: Lúc trước, anh hay đi làm về muộn. Có khi cả tuần không bước ra khỏi công trình – Nam lên tiếng trước.
– Hương: Em cũng đâu khá hơn. Việc, con, nhà… rồi thì mệt, rồi thì lười nói – Hương đáp, giọng không trách móc. Chỉ như nhắc lại.
Nam khẽ cười:
– Nam: Giờ mới biết. Không cần đi đâu xa, cũng có thể lạc mất nhau ngay trong chính cái nhà mình sống…
– Hương: Ừ. Nhưng cũng may, mình vẫn tìm lại được – Hương nói, bàn tay cô đưa lên vuốt nhẹ sợi tóc vướng bên má.
Nam nhìn cô, đôi mắt bớt đi những muộn phiền, như đã thực sự buông xuống. Không còn cố gồng để làm người tha thứ, không cần phải ra vẻ độ lượng. Chỉ đơn giản… là chấp nhận. Và đi tiếp.
– Nam: Mình cứ sống chậm lại chút. Bớt nghĩ nhiều. Bớt trách nhiều. Được không? – Nam nói, nửa như hỏi cô, nửa như tự nhắc chính mình.
Hương gật đầu.
– Hương: Em muốn thế từ lâu rồi…
Khi mặt trời xuống thấp, họ quay về.
Bước chân nhẹ. Không nắm tay, không cần cố thân mật. Nhưng giữa họ, đã không còn những bức tường.
Về nhà, Hương đặt nồi cơm. Nam ngồi xếp lại mấy cuốn sách cũ. Mọi thứ nhỏ bé. Nhưng từ lúc này, họ biết, từng điều nhỏ ấy… chính là thứ giữ họ ở lại bên nhau.
Một buổi tối bình dị.
Bữa cơm tối không có gì đặc biệt. Vẫn chỉ là canh rau, thịt kho, dưa muối… Những món ăn giản dị, dễ làm. Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, cả hai cùng ăn chậm rãi, không nhìn vào điện thoại, không vội vã kết thúc bữa ăn như mọi ngày.
Nam ăn xong, chủ động cất chén bát, rửa sạch. Hương không giành phần, cũng không khách sáo như những ngày đầu còn ngại ngùng. Họ đã quen lại với sự tồn tại của nhau. Không phải thói quen nhàm chán, mà là sự trở về.
Tối đó, hai người ngồi trên ghế sofa, bật tivi. Một bộ phim hài nhẹ nhàng. Không ai tập trung xem cho trọn vẹn, chỉ thỉnh thoảng bật cười vì một đoạn thoại ngớ ngẩn.
– Nam: Anh nhớ hồi xưa… mình hay ngồi coi mấy chương trình tầm phào như vầy. Lúc đó chẳng nghĩ gì hết – Nam nói, nửa cười nửa tiếc.
– Hương: Ừ. Hồi đó, chỉ cần có nhau, có cái TV, cái ghế này… đã đủ vui rồi…
Hương đáp, tựa nhẹ đầu lên vai anh. Nam không nói thêm gì. Anh đưa tay khẽ nắm lấy bàn tay vợ, không siết chặt, chỉ đặt ở đó như để nhắc nhau: Đã đi qua đủ xa, giờ có thể dừng lại, hít thở, và bình yên.
TV vẫn bật. Câu chuyện giữa họ cũng nhẹ nhàng như thế:
– Hương: Ngày mai em tính trồng lại mấy chậu cây ngoài ban công. Cây héo rồi…
– Nam: Anh mua đất với phân về cho…
– Hương: Mai anh đi làm sớm không?
– Nam: Không vội. Muốn chở em đi chợ sáng…
Không có ai nhắc tới Dũng nữa. Không ai nói về chuyện đã qua. Vì cả hai hiểu: Điều giữ họ ở lại, không phải là việc tha thứ hay chấp nhận ai khác…
Mà chính là những tối bình yên như vầy. Những câu chuyện nhỏ. Những cái tựa vai không còn ngại ngùng.
Ngoài cửa sổ, thành phố sáng đèn.
Trong nhà, chỉ còn hai người, một chiếc ghế sofa, một tiếng TV cười vang… và sự yên ổn vừa đủ để bước tiếp.
Sáng hôm sau.
Trời sớm, không khí trong lành, chưa kịp oi ả như mọi ngày. Hương mặc chiếc áo thun trắng, quần jeans đơn giản. Nam cũng vậy. Không cần phải ăn mặc gì cầu kỳ họ chỉ ra chợ, như bao cặp vợ chồng bình thường khác.
Đi bên nhau.
Không ai nói nhiều, nhưng không khí giữa họ nhẹ hẳn đi. Không còn khoảng lặng nặng nề, cũng chẳng còn những ánh mắt lén lút dò xét. Họ cười khi chọn bó rau đẹp hơn, khi tranh nhau thử quả cà chua chín nhất.
– Nam: Mình mua gì nấu hôm nay? – Nam hỏi, giọng vui vẻ lạ kỳ…
– Hương: Thịt rang cháy cạnh. Canh rau dền…
– Nam: Được, để anh đi chọn thịt…
Cả hai chia nhau ra. Lâu lắm rồi mới có cảnh như thế, như thể những tháng ngày xa cách vừa qua chỉ là một giấc mơ cũ kỹ.
Về nhà, cùng nhau vào bếp.
Nam rửa rau, Hương thái thịt. Tiếng dao, tiếng nước chảy, tiếng nồi sôi lách tách. Không ai vội, không ai hấp tấp. Họ làm mọi thứ rất chậm, rất thật, như đang khâu vá lại những mảnh vụn nhỏ của cuộc sống từng bỏ quên.
– Nam: Anh nhớ lúc mới cưới, em từng dặn là phải để nước mắm sôi già mới cho thịt vô rang – Nam vừa cười vừa đảo chảo.
– Hương: Vậy mà bây giờ còn nhớ hả? – Hương cũng cười, ánh mắt dịu dàng.
Nam không nói. Nhưng trong lòng nghĩ: Những thứ nhỏ nhặt vậy, lại chính là điều giúp người ta nhớ mình thuộc về ai.
Bữa cơm trưa dọn lên.
Canh nóng, cơm dẻo, thịt rang thơm nức. Họ ngồi ăn cùng nhau, không phải vì trách nhiệm, mà vì chính bản thân họ cũng muốn giữ lấy giây phút bình thường này.
– Nam: Ngon – Nam khen, rất chân thành.
– Hương: Em cũng thấy vậy – Hương cười, nhẹ như gió.
Ngoài hiên, nắng rơi lấp lánh trên những chậu cây mới được tưới.
Trong nhà, hai người ngồi cạnh nhau, cùng ăn, cùng cười. Không nghĩ gì xa. Không lo chuyện ngày mai.
Nhưng bất chợt tin nhắn từ điện thoại Hương rung lên. Đó là tin nhắn của Hưng, sếp của Hương nhắn tới. Hương cầm điện thoại lên đọc tin nhắn, mắt cô hơi nhíu mày, gương mặt nhăn lại. Nam có hỏi nhưng Hương bảo chỉ là công việc thôi. Nam cũng không hỏi gì thêm, còn Hương cô thấy lo lắng. Không biết điều gì sẽ ấp tới bên gia đình của gì Nam nữa. Điềm lành hay điềm xấu…
… Bạn đang đọc truyện Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế tại nguồn: /toi-da-ngoai-tinh-de-dang-nhu-the/
Buổi sáng hôm sau.
Hương bước chân vào công ty như mọi ngày. Áo sơ mi trắng, chân váy đen, tóc buộc gọn sau gáy. Bề ngoài cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉn chu như thói quen vốn có. Nhưng trong lòng thì không giấu nổi một nhịp đập bất an.
Vừa đặt túi xách lên bàn, cô gái đồng nghiệp ở bộ phận lễ tân đã nhẹ giọng gọi:
Đồng nghiệp: Chị Hương ơi, sếp Hưng nhắn chị lên tầng 6 gặp anh ấy ngay khi tới…
Hương gật đầu. Không hỏi thêm. Cô biết. Hôm qua, trước khi tan làm, sếp Hưng đã gửi cho cô một tấm ảnh.
Dũng – người đàn ông ấy – vòng tay ôm eo cô rất thân mật, bàn tay còn cố ý chạm hờ vào phần hông mỏng manh qua lớp váy công sở. Tấm ảnh đó… không cần lời giải thích.
Bước vào thang máy. Tầng 6. Mỗi con số nhấp nháy hiện lên chỉ khiến trong lòng Hương nặng thêm. Cô không sợ. Nhưng cô biết rõ… chuyện gì sắp tới.
Thang máy dừng tầng 6.
Hành lang trải thảm im ắng, tiếng giày cao gót của Hương vang lên rất khẽ mà dường như cũng đủ làm lòng cô nặng thêm. Cửa phòng giám đốc điều hành khép hờ. Hương gõ nhẹ.
– Hưng: Mời vào…
Phòng làm việc sáng dịu ánh đèn vàng. Sếp Hưng ngồi sau bàn, ánh mắt không gay gắt nhưng rõ ràng là có sự cân nhắc. Trên màn hình vi tính, tấm ảnh cô cùng Dũng vào khách sạn vẫn còn nguyên.
– Hưng: Ngồi đi – Anh ta nói, điềm tĩnh.
Hương ngồi xuống. Tay cô đan vào nhau dưới mặt bàn. Cô không tìm cách bao biện.
– Hưng: Tôi nghĩ em hiểu vì sao tôi gọi em lên…
– Hương: Tôi hiểu – Hương đáp thẳng.
– Hưng: Chuyện ngoài giờ làm, tôi vốn không có quyền can thiệp. Nhưng… ở nơi này, ai cũng có mắt. Và những tấm hình kiểu này, nếu người khác nhìn thấy trước tôi, e rằng… ảnh hưởng không chỉ là riêng em đâu…
Hương im lặng. Không phản bác.
– Hưng: Người đàn ông đó là bạn chồng em?
– Hương: Đúng vậy – Hương đáp, ngắn gọn, nhưng thành thật.
Sếp Hưng dựa người ra sau, tay gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt không mang ý khinh miệt hay trách mắng, mà giống như đang… cân nhắc.
– Hưng: Em giỏi. Chuyên môn tốt. Tôi không muốn những việc bên lề làm hỏng đi sự nghiệp mà em đã cố gắng.
– Hương: Tôi hiểu. Tôi cũng biết mình cần giữ gì ở đâu…
– Hưng: Tôi tin là… đây sẽ là lần cuối tôi phải nói về việc này?
Không đe dọa, không mắng mỏ.
Chỉ là lời nhắc, lời cảnh báo rất nhẹ, đủ để Hương biết: Ranh giới ở đâu. Và hơn ai hết, cô cũng biết từ nay cần thận trọng hơn. Cuộc nói chuyện kết thúc trong sự im lặng ngắn ngủi.
Hương bước ra khỏi phòng, đi chậm qua hành lang dài. Ngoài kia, mọi người vẫn làm việc, chẳng ai hay biết chuyện gì vừa diễn ra. Nhưng trong lòng cô… biết rõ Không phải ai cũng may mắn được cảnh báo trước hai lần.
Thang máy đóng lại.
Không gian kín, ánh đèn trắng mờ. Hương đứng đó, lòng vẫn còn vương cảm giác lạ lẫm từ buổi sáng khi bước chân vào công ty.
Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ… Sếp Hưng. Cô không nghĩ ngợi gì, mở ra xem. Một bức ảnh. Rõ ràng. Không thể chối. Là cô và Dũng cùng nhau bước vào khách sạn hôm trước.
Hương chết sững. Tay siết chặt điện thoại, nhưng đầu gối bất giác bủn rủn như không còn sức.
Cô đứng thẳng người, cố hít một hơi thật sâu. Nhưng không khí dường như nặng lại, đặc quánh, khó thở. “Tại sao…” Trong đầu cô vang lên hàng loạt câu hỏi dồn dập. Sếp Hưng… muốn gì? Làm sao anh ta có được những tấm hình này? Ai đã theo dõi mình? Ai đã lén chụp? Có phải chỉ mình sếp biết? Hay cả công ty đã thì thầm sau lưng? Mình… đã để lộ ra từ khi nào?
Tay Hương khẽ run, đôi chân không tự chủ khép chặt lại như tìm một điểm tựa giữa không gian chật hẹp của thang máy. Ánh đèn phản chiếu khuôn mặt cô trên lớp thép lạnh. Nhợt nhạt. Bối rối.
Nỗi sợ hãi mơ hồ từ đáy lòng trỗi dậy. Không phải sợ bị phát hiện. Mà sợ… mình đã tự bước quá xa vào một vũng lầy mà không hề nhận ra.
“Ý đồ của sếp là gì?” Hương tự hỏi, nhưng không dám đoán. Muốn cảnh cáo? Muốn uy hiếp? Hay chỉ đơn giản… là thử xem cô phản ứng ra sao?
Cô nuốt nước bọt, chậm rãi cất điện thoại vào túi xách. Đầu ngẩng lên, mắt hướng về con số nhảy dần trên bảng điện tử thang máy.
Tầng 6.
Dù trong lòng chồng chất lo lắng, Hương biết mình không thể lùi.
Cô bước ra khỏi thang máy, dáng vẻ bình thản hơn gấp bội so với những gì đang cuộn trào trong ngực. Bên trong cô, rất nhiều cánh cửa hoài nghi vừa mới mở ra… Ra khỏi thang máy, Hương về lại chỗ ngồi. Công việc trước mắt, màn hình máy tính, những con số báo cáo… tất cả bỗng trở nên xa lạ, nhạt nhòa. Trong đầu cô chỉ còn quanh quẩn hình ảnh bức ảnh kia, cùng cái tên trong mục tin nhắn: “Hưng.”
Cô ngồi yên chưa được bao lâu thì điện thoại lại sáng lên.
Tin nhắn mới.
Lại là sếp Hưng.
– Hưng: Trưa nay đi ăn với tôi. 12h, quán nhỏ trên đường trần hữu lộc, phòng riêng…
Địa chỉ và thời gian ghi rõ ràng, không dài dòng. Hương cầm điện thoại, mắt dừng lại rất lâu ở hai chữ “phòng riêng.” Dù câu chữ không hề mang ý mập mờ, nhưng ý đồ sau tin nhắn thì chẳng thể vô tư.
Cô ngả người ra sau ghế, thở ra nhè nhẹ, như thể vừa lường trước, vừa tự trấn an bản thân. “Mình không thể từ chối.” Không phải vì địa vị anh ta là sếp. Không phải vì Hương sợ hãi. Mà vì… cô cần phải biết rõ: Hưng muốn gì.
Trong lòng Hương khi ấy, vô vàn suy nghĩ lặng lẽ trôi: “Là ngầm dọa dẫm? Hay muốn thỏa thuận? Hay… chỉ đơn giản là tò mò về ranh giới của mình?”Nếu chuyện này lan ra công ty… thì sao?” “Liệu mình có thể giữ được sự bình tĩnh, hay sẽ để lộ điều gì khiến mọi thứ đi xa hơn nữa?”
12h… cô biết chắc, bữa trưa đó không phải để ăn. Mà để mở đầu cho một thứ gì đó… khó lường hơn. Buổi trưa. Phòng riêng. Hương bước vào, sếp Hưng đã ngồi đó từ trước. Ánh đèn vàng nhạt, căn phòng nhỏ chỉ có một bàn hai ghế, yên tĩnh như thể tách biệt hẳn với thế giới ngoài kia.
Hưng ngước lên, ánh mắt không hề khách sáo.
– Hưng: Ngồi đi…
Hương im lặng kéo ghế. Cô biết, bữa trưa này không hề đơn thuần là bữa trưa. Không có màn dạo đầu khách sáo. Hưng rót nước cho cô, rồi thẳng thắn:
Hưng: Cô biết vì sao tôi hẹn…
Hương gật nhẹ.
Hương: Vì tấm hình…
Hưng cười. Một nụ cười nửa miệng, chẳng rõ ý thật hay đùa cợt.
Hưng: Tôi ngạc nhiên là cô bình tĩnh hơn tôi tưởng…
Hương: Vì tôi biết anh muốn gì – Hương đáp thẳng, ánh mắt không né tránh.
Hưng chống tay lên cằm, nhìn cô như thể đánh giá.
Hưng: Vậy cô đoán xem, tôi muốn gì?
Hương: Muốn thử xem tôi sợ đến mức nào, hay muốn thỏa thuận điều gì. Tôi đoán anh không rảnh rỗi chỉ để thu thập vài tấm hình đó rồi gửi cho tôi dọa chơi…
Hưng bật cười thật sự, lần này có phần hứng thú hơn. Hưng nhấc điện thoại, xoay màn hình lại phía cô. Trên đó là những bức ảnh cô đã thấy hôm qua: Dũng ôm eo cô, tay chạm vào mông, ảnh cô và Dũng cùng vào khách sạn. Những bức ảnh ấy được mở ra, phóng to, như một lời nhắc nhở. Hưng nhìn thẳng Hương, nhấp một ngụm rượu rồi thản nhiên hỏi:
– Hưng: Em không sợ những tấm hình này bị lộ ra ngoài à?
Hương khẽ cười, nhưng ánh mắt không còn mềm mỏng.
– Hương: Anh muốn gì? Nếu muốn dọa tôi, anh thành công rồi đấy…
Hưng gật gù:
Hưng: Không phải tôi muốn gì… tôi chỉ muốn biết em nghĩ sao, nếu chồng em, hay gia đình em, hoặc đồng nghiệp em… biết những chuyện này?
Hương ngẩng lên, không né tránh ánh mắt Hưng nữa:
Hương: Anh nghĩ tôi là kiểu người sợ hãi vì vài tấm ảnh sao? Những gì tôi làm, tôi đủ can đảm đối mặt…
Hưng cười nhạt, chống tay lên cằm:
Hưng: Dũng… thật ra cũng không phải khéo léo gì. Nếu tôi có ảnh, sẽ có người khác có. Chỉ là tôi gửi cho em trước… như một lời nhắc nhở…
Hương: Vậy lời nhắc nhở của anh là gì?
Hưng: Biết điều với tôi hơn…
Giọng Hưng mềm, nhưng dứt khoát. Trong ánh mắt ấy, vừa có dọa dẫm, vừa có thăm dò, vừa có sự chiếm hữu ngấm ngầm.
Hương cười nhạt, đứng dậy:
Hương: Anh nghĩ tôi sẽ thỏa hiệp?
Hưng: Tôi biết rằng cô sẽ thoả hiệp thôi…
Hương: Vậy anh muốn tôi thỏa hiệp điều gì…
Hưng: Từ giờ cô chỉ cần nghe lời tôi là được. Ôk…
Hưng rời đi. Bỏ lại hương với nụ cười nửa miệng khó đoán.
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế |
| Tác giả | Cô vợ Hà Nội |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bú cặc, Truyện bú lồn, Truyện móc lồn, Truyện NTR, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 17 |
| Ngày cập nhật | 29/01/2026 15:20 (GMT+7) |